Cánh rừng ngày ấy
Những cánh rừng trăn trở suốt mùa đông
Lá rụng đỏ bên triền đồi rét mướt
Hơi người nói trắng nhòa như khói thuốc
Con suối khô khấp khểnh đá gan gà
Những cánh rừng người lính đã đi qua
Cát lấp vội dấu chân vừa đặt xuống
Nghe gió chạy tắt qua triền trũng
Áo lính xanh hơi lạnh táp sau người
Đến với rừng năm tháng tuổi hai mươi
Sao sốt ruột mỗi mùa cây rũ lá
Chừng như thể cánh rừng rung cảm quá
Trút tâm tư xuống chỗ bạn tôi nằm
Ánh lửa rừng hắt đỏ mắt quầng thâm
Câu thơ cũ một thời ngâm ngợi mãi
Đâu thoảng đến chút tình xưa vụng dại
Người con gái trong thơ chưa hề biết tên mình!
Đi dọc cánh rừng – đi dọc tuổi xanh
Nghiêng ngả nhớ về em như lá đổ
Chao, thương quá những mùa Đông khốn khó
Mẹ vẫn thường lo thiếu lá thổi cơm chiều
Thoảng trên đầu thưa thớt tiếng chim kêu
Khi ngoảnh lại đã rừng xanh hút mắt
Mỏng mảnh khói bản làng dâng trước mặt
Bạn bè tôi nằm lại phía sau đồi
Muốn gọi rừng sao mãi nghẹn, rừng ơi
Chiều chớp lá vào tôi như thác ấy
Giữa hoang dại nhành đào bung lửa cháy
Đỏ như là than đốt lòng tôi!
TNH
