Thứ Tư, Tháng Tư 24, 2024
Trang chủĐặc san xuânTRONG SÂU THẲM TRÁI TIM NHÂN HẬU CỦA VỊ TƯỚNG

TRONG SÂU THẲM TRÁI TIM NHÂN HẬU CỦA VỊ TƯỚNG

Trung tướng PGS TS NGUYỄN ĐỨC HẢI; Nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Bộ Quốc phòng

Trung tướng Lưu Phước Lượng ( bìa phải ) Tặng hoa và quà cho thương binh nặng

Cuộc đời anh, tựa hồ như vùng dát: “Miền Đông gian lao mà anh dũng”. Mười bảy tuổi, anh đạp xe băng qua đồn bất dịch, lên chiến khu Chánh Lưu vào quân giải phóng; bị B52 địch ném bom, rải thảm “dằn mặt”. Trải qua nhiều trận đánh ác liệt, trên mình anh mang đầy thương tích. Gia đình anh từng nhận giấy báo tử hồi Mậu Thân năm 1968, khi tiến công vào Gia Định. Nghỉ hưu ở tuổi xế chiều, anh vẫn đau đầu, trăn trở với những nỗi đau của đồng đội. Lương tâm và trách nhiệm thôi thúc anh hành trình tìm kiếm và tri ân đồng đội. Anh được mọi người kính trọng, thầm biết ơn và cảm phục, gọi anh bằng cái tên thân thương – anh Năm Lượng. Anh là Trung tướng Lưu Phước Lượng, 73 tuổi đời, 48 năm quân ngũ, 56 năm tuổi Đảng, nguyên Phó tư lệnh Chính trị QK9 – nguyên Phó ban chỉ đạo Tây Nam Bộ.

KÝ ỨC CHIẾN TRƯỜNG

Chiến tranh – vinh quang và nước mắt. Nhìn dòng sông Vàm Thuật với những cánh lục bình lặng lẽ trôi theo con nước ròng về miền xa thẳm, mắt anh ngấn lệ. Ở tuổi 20, anh có mặt trong đội hình Trung đoàn Quyết thắng vượt tuyến lửa qua An Phú Đông, tiến công vào Gia Định, giao tranh ác liệt. Hoả lực, máy bay địch liên tục đánh vào đội hình đơn vị, nhiều đồng chí hy sinh. Cuộc chiến đấu không cân sức. Sư đoàn tia chớp nhiệt đới 25 Mỹ liên tục bao vây, phản kích, sử dụng pháo binh, súng cối đánh ác liệt. Đồng chí Trung đoàn trưởng Ba Vinh hy sinh. Sau 5 ngày kiên cường chiến đấu giữa vòng vây địch, ngày 16/5/1968, đồng chí Chính uỷ bị thương nặng và trút hơi thở cuối cùng trên lưng anh.

Nuốt giọt nước mắt đắng cay, mặn chát vào lòng; một mình anh chôn cất những người chỉ huy yêu quý của mình dưới làn hoả lực địch, khi trời tối dần. Trận chiến, cái sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Địch truy kích, lùng sục, vậy ráp, ngăn chặn mọi phía; các phân đội của ta vừa phân tán chiến đấu, vừa tổ chức rút lui khỏi vòng vây của địch. Anh và đồng đội phải tạm ẩn náu trên trần nhà một người dân. Nhờ sự cưu mang của những người dân tốt bụng, anh đã qua mắt kẻ thù đang truy lùng và trở về nơi đơn vị tập kết an toàn. Để rồi bước vào những trận đánh mới không kém phần ác liệt trong suốt cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, anh và đồng đội đã đi đến ngày toàn thắng mùa xuân 1975.

Một kỷ niệm khác trên chiến trường K. Mùa khô năm 1983 – 1984, khi tháp tùng Tư lệnh chiến dịch Nguyễn Thái Bưng từ chiến trường Pursát (Cam Pu Chia) về Phnôm Pênh báo cáo tình hình. chuẩn bị lên máy bay trực thăng, nhìn xung quanh hai anh thấy quá nhiều thương binh đã cắt chỉ nhưng chưa kịp chuyển về tuyến sau điều trị. Nếu chậm, vết thương sẽ bị hoại tử. Chậm một giờ sẽ vô cùng nguy hiểm, cứu chữa sẽ rất khó khăn.

Tư lệnh trao đổi cùng anh và quyết định nhường chuyến bay để vận chuyển thương binh về nước. Thế đấy, tình đồng chí trong chiến tranh đã hun đúc trong Năm Lượng một ý chí, nghị lực, bản lĩnh; một tình yêu thương, cảm thông và chia sẻ. Ký ức đó mãi in đậm trong cuộc đời quân ngũ của anh.

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây