Chủ Nhật, Tháng Bảy 14, 2024
Trang chủThơTRỞ VỀ

TRỞ VỀ

TRỞ VỀ

(Lời một người lính đã hy sinh)

NGUYỄN QUANG THIỀU

 

Em ơi! Anh đã trở về

Chim ri gọi bạn chân đê cuối chiều

Mây trời chín một màu rêu

Cánh chim khỏa gió chia đều mênh mông

Anh về một phía bờ sông

Lòng đầy thương nhớ mà không gọi đò

Tóc em đã sớm màu tro

Vầng trăng sớm khuyết, cơn ho sớm già

Mỗi canh vỡ mấy tiếng gà

Cơn mơ dù thấy vẫn là hư không

Sớm xuân lẫn với chiều đông

Em mang phận gái qua đồng cỏ may

Anh về khói súng còn cay

Cánh rừng bom cháy tàn bay đến giờ

Em ơi! Anh đã trở về

Cỏ xưa cất giữ lời thề thuở xưa

Anh về gọi dưới cơn mưa

Tên em từ thuở tóc vừa ngang lưng

Hoa bìm cuối giậu rưng rưng

Ai mang hương bưởi ngập ngừng đi xa

Bàn tay vắng tóc vỡ òa

Bàn chân vắng lối dấu nhòa thời gian

Anh về và gió mang mang

Thổi từ bờ sớm, thổi sang bến chiều

Tình anh như một cánh diều

Bay lên với cả những điều khổ đau

Anh về hóa một mùa cau

Môi em thắm lại trên màu cách xa

Một ngày có nhớ tình ta

Hãy như núi nhớ mây xa cuối trời

Em ơi! Mai có ru hời

Đừng ru ngược lại cái thời chiến tranh

Hãy ru về cỏ xanh xanh

Ru mùa xuân với muôn nhành chồi tơ

Ru cười trong mỗi cơn mơ

Ru đò vui khách đôi bờ sông quê

Ru cò về trắng chân đê

Ru người với những lời thề trăm năm

Em ơi! Anh đã trở về

Trăng thanh chảy mát bốn bề đêm thanh

Nếu em còn có yêu anh

Xin yêu người ấy để thành lứa đôi

Lòng anh hóa đóa mây trời

Bay trong tiếng hát con người thương nhau.

Bài trước đó
Bài tiếp theo
Bài viết liên quan

LỜI RU

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây