Thứ Năm, Tháng Sáu 20, 2024

Tri ân

Trần Thái Học

Người lính già

Đã đi qua một thời chinh chiến

Ngày trở về mong cuộc sống bình yên

Vui đoàn tụ sau những ngày xa vắng

Nhưng anh không có một ngày an ấm

Giấc ngủ chập chờn hình bóng đồng đội xưa

Đã ngã xuống suốt chiều dài cuộc chiến

Không để lại tên, không một nấm mồ!

***

Mệnh lệnh trái tim!

Hành trang người lính

Trở lại chiến trường xưa sâu nặng nghĩa tình

Sức có hạn mà lòng thì vô hạn

Tóc bạc đầu thấp thoáng giữa rừng sâu

Đồng đội ơi đang nằm ở nơi đâu?

Chiến trận năm xưa đạn bom cày xới

Máu trộn bùn, xương lẫn với cỏ cây

Mà giờ đây chẳng sao nhớ nổi

Ngờ ngợ, quen quen… đây – đó cửa hầm!

Đồng đội ơi! Cứ mãi gọi thầm!

Suối lạnh, sông sâu, rừng xanh có thấu

Mẹ nơi quê đợi anh về đau đáu

Đồng đội nơi nghĩa trang đã yên nghỉ lâu rồi

Chỉ còn thiếu anh, mong đợi anh thôi!

***

Hoàng hôn tím, bồi hồi sương giăng lối

Đồng đội ơi đang nằm ở nơi đâu?

Anh sẽ về nơi quê hương yêu dấu

Hay nằm lại đây, bên đồng đội thân quen!

Gió mơn man, làn khói hương lan tỏa

Phút linh thiêng, ngân mãi một khúc ca:

“Thân ngã xuống thành đất đai Tổ Quốc

Hồn bay lên hóa linh khí Quốc gia”*.

(*) Thơ Trần Thế Tuyển

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây