Thứ Năm, Tháng Năm 30, 2024
Trang chủVĂN HÓA-VĂN NGHỆĐẶC SANTRANG THƠ : NHỮNG BÀI THƠ CỦA NHIỀU NHÀ THƠ ĐĂNG...

TRANG THƠ : NHỮNG BÀI THƠ CỦA NHIỀU NHÀ THƠ ĐĂNG TRÊN ĐẶC SAN LINH KHÍ QUỐC GIA XUÂN NHÂM DẦN

THƯ GỬI MẸ

(Lời một người lính đã hy sinh)

NGUYỄN QUANG THIỀU

Thưa mẹ!

Con về với mẹ đây

Những ngọn gió thổi qua vườn cuối hạ

Lá xôn xao những cánh thư thầm

Chiến tranh đã tắt cuối con đường

Cau vẫn rụng vào những chiều thương nhớ

Bầy sẻ nâu đã bao mùa sinh nở

Con đã về, mẹ có thấy con không

Cỏ đã lên mầm trên những hố bom

Ôi Tổ quốc lại một lần đứng dậy

Gió thổi suốt bốn nghìn năm và mẹ

Nước mắt đầy trên những vết nhăn

Con đã về với mẹ, chiều nay

Mà mẹ không nhìn thấy

Con mèo thay con thức cùng với mẹ

Lặng im theo bóng mẹ lưng còng

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

Con ngủ quên dưới cánh rừng lá bạc

Khi gió thổi là con tỉnh giấc

Theo đường gió con về ngắm mẹ sau lưng

Viên bi tròn vẫn lăn mãi qua sân

Cần câu cũ buông vào từng kỷ niệm

Cánh diều giấy trẻ con làng lại thả

Tiếng sáo trăng tìm đến ngõ nhà mình

Con đã về rón rén bước chân

Như thủa nhỏ để òa trong nức nở

Con đã về mẹ bớt ho mẹ nhé

Bông hoa đèn lại nở sáng trong đêm

Có tiếng gà gọi mẹ góc vườn xa

Con vẫn thế hò reo chùm khế ngọt

Cau lại trổ mẹ ơi cau sẽ bổ

Trong cơn mê tiếng trẻ nói vang nhà

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

Con không chết, con chỉ không lớn nữa

Và con sống suốt đời mười tám tuổi

Như buổi chiều chào mẹ con đi

Con đã vào đến bếp nhà ta

Ngồi bên mẹ xòe tay hơ trước lửa

Niêu tép mẹ kho suốt đời không thể nguội

Cơm đang cười mẹ có thấy con không

 Đũa vẫn so thừa cả những bữa cơm đông

Cánh cửa cũ chần chừ đêm gió lạ

Mẹ ơi mẹ, mẹ đừng ngồi khuya quá

Mẹ đừng ngồi vấn tóc mãi trong đêm

 Những quả khế vàng rụng kín cả mùa thu

Mẹ thêu áo buổi chiều ra quét ngõ

Chim khách kêu rung từng chân tóc mẹ

Con đã về mẹ có bớt ho đêm

 Con đã về trong tiếng sấm tháng Tư

Hoa gạo đỏ con cười trong tiếng gió

Con đã về trong mùa gặt hái

Cơm mới thơm như con đứng cười thầm

 Con đã về lửa tí tách trong rơm

Soi mặt mẹ tự hào và thương nhớ

Con đã về khi làng vui đón Tết

Hoa đào xòe những chúm môi thơm

 Chiến tranh qua rồi và mãi mãi mẹ ơi

Đồng đội con trở về với thư con viết dở

Ôi lá thư chỉ một câu gọi mẹ

Là lá thư dài nhất ở trên đời

 

 

LONG KHỐT MẢNH ĐẤT THIÊNG

TRẦN THIỆN HÀ

 

“Mình không chết với anh em trong những ngày chiến đấu,

Thì giờ mình phải ở đây sống với hương hồn”.

Lời nói ân tình của người đồn trưởng yêu thương

Khi nhớ về những đồng đội anh ngã xuống.

LONG KHỐT có bao người biết đến

Nơi cỏ cây nhuộm bằng máu anh hùng

Mỗi sớm ta về còn đọng lại trong sương

Bao hình bóng những con người đã mất

“Thân ngã xuống thành đất đai Tổ Quốc

Hồn bay lên hóa linh khí quốc gia”(*)

Để hôm nay vang khúc tráng ca

Nhớ về LONG KHỐT

Ở nơi đó vùng biên cương Tổ Quốc

Mảnh đất thiêng,Thái Bình Trung – Vĩnh Hưng

Của Long An trung dũng, anh hùng

Bị cày xới những ngày lửa đạn

Chiến tranh đã lùi vào năm tháng

Những vết đau còn đọng mãi với thời gian

LONG KHỐT đã sang trang

Nhưng lịch sử ghi tên những người đã khuất

Hương sen Tháp Mười mãi nhớ về anh

Những người con hy sinh vì Tổ Quốc.

Tháng 7 năm 2021

(*) thơ Trần Thế Tuyển

 

 

MỘT CHÚT CẦN GIỜ

PHAN TÙNG SƠN

 

Em cần gì

mà Cần Giờ…

cho đêm thả nước ngập bờ lao xao…

biển thôi mặn

sóng ngưng trào

nghe trong đước

khúc rì rào thẳm xa…

bởi còn hờn trách hôm qua

câu thơ chở mấy chuyến phà còn vương

bởi còn mặc cả yêu thương

nên sông nước cứ ngăn đường cõi nhau…

giờ anh nương gió mạn tàu

giờ em trăng nước đẩu đâu cuối giời

Cần Giờ tóc nhạt màu vôi

tiếc thương ngày cũ mặn môi son trầm…

cần gì trong cõi trăm năm

giờ nghe tiếng đước

dấu đằm mặn sương

Cần Giờ

một chút để thương

Cần Giờ một cõi…

để nương nhau về…

 

 

NHỮNG CHIẾC GƯƠNG SOI *

Kính tặng hương linh mười cô gái hy sinh ở ngã Ba Đồng Lộc

BÍCH NGÂN

 

Mười chiếc gương

tròn như trăng mười sáu.

Mười chiếc gương

trong như giếng trời.

Mười chiếc gương

mười mái tóc

quyện hương bồ kết

nồng nàn da thịt tiết trinh.

Mười núm ruột của mẹ

những bà mẹ

đêm ôm con trong mơ

ngày thủ thỉ cùng con

bằng nỗi nhớ

bằng hương bồ kết

bằng thau nước mát

bằng chiếc khăn mềm

bằng chiếc lược xinh

bằng chiếc gương soi.

Những chiếc gương

trong vắt giếng trời.

Những chiếc gương

soi người soi ta

soi cỏ hoa, soi cả đất trời

lặng yên, giông bão

và những cuồng phong kéo đến từ yên ả bình minh

giòn tan tiếng cười ứ tràn nước mắt

đầy vơi mất còn sóng sánh nhân gian.

Những chiếc gương

trong hơn giếng trời.

(Đồng Hới, 12/2013)

(* 10 chiếc gương soi, 10 thau nước, 10 chiếc khăn, 10 chiếc lược và một túi bồ kết tại Đài tưởng niệm 10 cô gái hy sinh ở Ngã Ba Đồng Lộc, tạo cảm giác 10 cô gái ngày ngày vẫn gội tóc, vẫn soi gương.)

 

 

MỘT THOÁNG NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN

NGUYÊN HÙNG

 

Khi ngã xuống

Các anh còn rất trẻ

Chưa một ngày vui

Chưa một mối tình

… Các anh nằm giữa núi rừng, lặng lẽ

Vai kề vai trong đội ngũ điệp trùng

Các anh nằm giữa thương đau đất Mẹ

Bao nỗi niềm bia đá cũng rưng rưng

Mấy mươi năm không còn tiếng súng

Vẫn còn đây những tiếng khóc thầm

Hàng vạn tuổi xuân đã có chỗ nằm

Nhiều vạn khác vẫn tìm nhau vô vọng

Về thăm chiến trường xưa càng thêm rát bỏng

Món nợ ân tình trước thế hệ cha anh

Từng thớ đất, ngọn cỏ, cây xanh…

Đều soi chiếu dáng hình người đã khuất

Đường Trường Sơn nay thành huyết mạch

Chở nặng tình người những chuyến đi xa…

 

 

GIỮ BỜ XANH BIÊN CƯƠNG

BÙI PHAN THẢO

 

Bên dòng Vàm Cỏ Đông

hàng gừa trăm năm thâm u cội rễ

tỏa cùng trời rộng

cắm xuống đất sâu

giữ bờ xanh biên cương một dải

Những tụng ca trở nên thừa thãi

trước cây vên vên vươn thẳng lên trời

cây nói bằng triệu triệu chồi xanh đổi một vòng đời

thời gian không trôi về phía lãng quên

Năm mươi năm về trong một đêm

nhắc chuyện xưa bên ánh lửa hồng

những ngày bầu trời đi vắng

chỉ đạn và bom

máu rơi người mất

mưa dầm sũng đất

cơn sốt rét run…

Giữa rừng khuya

có bóng người về

trong khói nhang thơm

dõi ánh nhìn ấm áp

thấu suốt hôm nay và mai sau

Tổ quốc bay lên từ những gian lao

thương áo biên phòng đường tuần tra ướt đẫm

cột mốc mỗi ngày chạm bàn tay ấm

để bình yên tươi sáng nước non này.

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây