LTS: Minh Hạnh tên thật là Nguyễn Thị Hạnh sinh ra và lớn lên ở Bắc Từ Liêm Hà Nội. Nơi con sông Hồng bốn mùa lúa tốt khoai bời, nơi phù sa bên lở bên bồi. Có lẽ sinh ra nơi thơ mộng như thế nên cô gái Hà Thành sớm duyên nợ với thơ. Là người từng làm công tác giảng dạy, viết báo quản lý, hiện đang làm nghiên cứu văn chương nên dù ở bất kỳ lĩnh vực nào thơ.
Minh Hạnh luôn thấm đẫm tình người. Với đề tài tri ân với người có công với đất nước, thơ Minh Hạnh luôn đau đáu nỗi niềm. Năm 2021 Minh Hạnh cho ra đời đứa con đầu lòng – tập thơ “Miền Ký Ức” (Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn).
Năm 2023 chị trình làng tập thơ “Gọi vào nỗi nhớ”. Ngay lập tức gây sự chú ý của giới chuyên môn và bạn đọc.

Năm đó, Minh Hạnh được kết nạp vào Hội nhà văn TP.HCM. Sự hy sinh của các thế hệ cha ông và nỗi đau của người mẹ, người vợ liệt sĩ sau chiến tranh luôn là câu hỏi trăn trở nhất trong Minh Hạnh như 1 ngọn lửa bừng cháy mãi trong tim. Nỗi khắc khoải ấy không chỉ riêng của Minh Hạnh mà là của bao thế hệ người cầm bút.
Minh Hạnh được biết đến như là người làm thơ lục bát có nét riêng, chị còn là người viết có cảm nhận sắc sảo tác phẩm văn chương.
Nhân dịp kỷ niệm 78 năm ngày Thương binh Liệt sĩ, Linh khí Quốc gia trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của nhà thơ Minh Hạnh
THÁNG BẢY HOA LAU
Tháng Bảy lặng nở hoa lau
Mẹ ngồi hong tóc đỏ màu chiêm bao
Chân trời gọi nhớ nôn nao
Linh hồn phiêu dạt chạm vào hư không
Tay gầy chèo chống long đong
Một đời se sắt bến sông lở bồi
Chờ ai tóc trắng vành nôi
Sợi trăng vướng lệ không trôi khỏi thềm
Mắt sâu giấu một vùng đêm
Đốm hương rực lửa bên thềm thời gian
Đông non thổi ngược giếng làng
Hoàng hôn đổ bóng khăn tang buộc chờ…

RÀO TRĂNG NGÀY ẤY
Rào Trăng ngày ấy anh đi
Em ghim nước mắt nén ghì trong tim
Anh như tăm cá bóng chim
Vùi trong đất dưới im lìm cỏ xanh
Non cao sóng nổi tròng trành
Nỗi đau còn mãi kết thành nỗi đau
Nông sâu đất mẹ một màu
Ôm vào năm tháng nhớ nhau tìm về
Bạn bè thuở trước xa quê
Bao nhiêu gian khó lời thề không quên
Anh đi đất nước gọi tên
Vượt lên giông bão quyết bền chí gan
Nhớ thương dòng lệ tuôn tràn
Rào Trăng ngày ấy gió ngàn theo trăng….
“Có những dấu chân không bao giờ trở lại… nhưng hương còn mãi với chiều nay …
MƯA ĐI QUA MIỀN NHỚ
Mưa qua khe đá rưng rưng
Như ai đánh thức bật từng mầm xanh
Đồi im giấu bước chân anh
Vết bùn năm cũ hóa thành mây trôi
Bàn tay gửi lại ven đồi
Gió còn vuốt nhẹ chạm trời nắng hanh
Ba lô rớt giữa bờ quanh
Áo tan trong khói thắt vành nỗi đau
Chiều nay cỏ trắng theo mau
Linh hồn ai đó qua cầu gió bay
Đất còn ủ ấm lời say
Xương hòa cỏ mọc hoa dày khói hương
Mưa rơi lấp dấu vô thường
Hóa thân hạt nhớ… trổ hương giữa đời
Sài Gòn, tháng 7/2025
MINH HẠNH
