Cách đây 46 năm ngày này quân xâm lược Trung Quốc tràn sang tàn phá 6 tỉnh phía Bắc nước ta. Có những bà má Miền Nam âm thầm gởi những đứa con ra bảo vệ biên giới phía Bắc…
Trở lai chiến trường xưa,
Vào một đêm đầy sao
Mẹ như người mộng du, thuở ấy
Đêm tiễn thằng Cay đi chiến đấu
Sao cũng nhiều như đêm nay.
Lại nghe tin đơn vị thằng Cay
Từ Tây Nguyên hành quân về Cai Lậy
Vùng ven Mỹ Tho, một thời nổi dậy
Mẹ đi, dẫu chùn gối, mỏi chân.
Mẹ gặp bà má Miền Nam
Con trai bà hy sinh trên đất Bắc
Năm Bảy Chín đánh quân xâm lược Trung Quốc
Biên giới Hà Giang hay Yên Bái, Lạng Sơn…
Con trai bà cũng như thằng Cay
” Thân ngã xuống thành đất đai Tổ quốc
Hồn bay lên hoá linh khí Quốc gia “.
Đất nước mình mấy ngàn năm qua
Bao nhiêu cuộc chiến tranh
Bấy triệu người nằm xuống.
Bao bà mẹ mất con
Bao người vợ đêm đêm trông ngóng
Nỗi đợi chờ thành cổ tích, dân ca.
Mẹ đến chiến trường xưa
Nơi con trai và đồng đội con ngã xuống
Để hiểu giá trị hôm nay- cuộc sống
Trong đó có thằng Ớt, thằng Cay
Và bạn bè nơi ngôi làng dọc bờ sông huyền thoại
Mỗi gia đình không trai, thì gái
Đã hiến dâng cho đất nước những đứa con.
15
Không chỉ thế, bao bà mẹ héo hon
Gửi những đứa con,
Từ Miền Nam ra, gửi thân nơi đất Bắc
Trên mảnh đất thân thương hình chữ S
Nơi nào cũng có liệt sĩ như chú Yên, thằng Cay.
Mẹ run run cầm nắm đất trong tay
Nếu thằng Cay đã ngã xuống nơi này, năm ấy
Mẹ sẽ mang về để cạnh bát nhang đang rực cháy
Và bức hình đội mũ cối có ngôi sao.
Con ơi con, dẫu con nằm ở đâu
Tây Nguyên cao xanh
hay đồng bằng sông Cửu Long lộng gió
Đất nước mình đâu cũng là cương thổ
Ông bà, tổ tiên đã khai phá, giữ gìn.
Có thể ngôi mộ chưa biết tên
Không có hình hài con trong đó
Mấy chục năm nay
Đã gieo thương, gặt nhớ
Muối mặn, gừng cay, huyết thống gia đình.
Mẹ vuốt ve nắm đất, tấm hình
Miệng thủ thỉ những lời da diết
Nằm dưới đây đứa nào mẹ chẳng biết
Liệt sĩ là con chung của Mẹ Việt Nam.
(trích trường ca MẸ – Nhà Xuất bản QĐND – 2020)
