Thứ Năm, Tháng Năm 30, 2024
Trang chủThơMÙA XUÂN CỦA NỘI

MÙA XUÂN CỦA NỘI

Đỗ Hoài Thương

Mắt mờ những sợi khói có cay?

Nội có thấy những nhành mai nở muộn?

Mùi bánh phồng bay lên trong suốt

Mà thương sao, “thằng Út chưa về?”

 

Nhiều năm, đứa con trai xa quê

Nội vẫn dặn lòng con đi giữ nước

Ngó về phía biên cương, gió Tây Nam đi xuôi về ngược

Mà nỗi nhớ mênh mông, thăm thẳm một dấu đời!

 

Tôi lớn lên khi tiếng súng đã xa rời

Hà Tiên vẫn xanh, Thạch Động như cánh tay vươn lên của đất

Nội vẫn thắp hương cho người đã khuất

Riêng chú tôi, nội chừa lại ở trong lòng.

 

Ngày xuân, tôi đưa chú từ biên giới về, cờ đỏ hóa áo bông

Bà nội ôm con vào lòng, gọi tên như năm nào tiễn ra biên giới

Những nụ mai ngủ yên suốt bốn mươi ba năm chờ đợi

Trổ vàng một ngày xuân mà vàng cả nửa đời người!

Bài viết liên quan

LỜI RU

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây