Chủ Nhật, Tháng Năm 26, 2024

MÙA HOA TRẨU

Ngày anh Thời lên đường nhập ngũ, nơi vùng hương thơm dìu dịu của loài hoa trẩu. Trong lần gió se lạnh cuối mùa đông, những chùm hoa trắng tỉnh ở giữa có màu hung đỏ tía, cánh mỏng mong manh, phảng phất, đong đưa nhè nhẹ, tô điểm cho núi rừng vùng đất đỏ ba gian Nghĩa Đàn một vẻ đẹp hoang sơ, thuỷ mị, quyến rũ, say đắm lòng người. Dẫu rằng trên những thân cây, những dòng mủ trắng vẫn ứa ra bởi những trận bom Mỹ đánh toạ độ vào các trận địa phòng không, nơi trú quân của những đoàn quân xe cơ giới mỗi khi màn đêm buông xuống lại rầm rập hành quân theo trục đường 15 đi về phía Nam, ra trận.

Nắm chặt tay chị Lưu, trái tim anh run lên bao điều thổn thức trong buổi chia ly mà không nói được nên lời… Những đêm trăng rừng hò hẹn không trọn vẹn, bởi pháo sáng địch, những trận bom chạy vội xuống hầm. Nhớ những tháng ngày đi hái cà phê, nhặt trẩu, gạo không có ăn, chỉ có củ mì trộn lẫn ngô răng ngựa. Tình yêu mới chấm nở, chưa kịp hẹn ngày hội ngộ. Chiến tranh ác liệt – theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh tạm biệt mái trường, mười bảy tuổi trở thành “anh bộ đội Cụ Hồ”. Tuổi thơ anh là những ngày khó khăn, ác liệt khi máy bay Mỹ liên tục đánh phá Quảng Bình, nơi bộ đội ta tập kết trước khi vào chiến trường miền Nam chiến đấu. Năm tuổi, gia đình gửi anh ra Nghệ An, để ở cùng chú thím ruột có điều kiện nuôi dưỡng, chăm lo học tập, định hưởng cuộc sống tương lai lâu dài.

Bị thất bại trong cuộc “chiến tranh đặc biệt”, Mỹ đã chuyển sang “chiến tranh cục bộ” ở miền Nam và gây ra chiến tranh phá hoại rất ác liệt đối với miền Bắc. Lớp lớp thanh niên nô nức lên đường “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước – Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Chị trao cho anh cuốn sổ tay với những dòng bút ký thấm đẫm nỗi lòng yêu thương da diết của người con gái mới trưởng thành, chiếc khăn mùi xoa được thêu đối chim bồ câu, đang dang cánh tung bay giữa trời xanh, căng tràn hạnh phúc. Anh cùng chỉ rảo bước giữa mênh mông rừng trẩu – chỉ có hương hoa trẩu quấn quýt trong buổi chia ly.

Về đơn vị huấn luyện tại Thanh Hoá được mười lăm ngày, anh được về thăm gia đình chú thím và người yêu ba ngày, rồi trở lại đơn vị và hành quân vào Nam. Giữa năm 1967, anh cùng đơn vị vào đến chiến

NGUYỄN ĐỨC HẢI trường liên khu 5 và tham gia chiến đấu tại mặt trận thư anh gửi cho gia đình và người yêu vẫn thường nhận được. Anh hào hứng kể về những ngày đêm hành quân vất vả nhưng rất yêu đời. Mong ước một ngày gần nhất miền Nam được giải phóng, gia đình vui sum họp. Mong đợi tiếng pháo hồng rộn ràng trong niềm vui hạnh phúc tuổi xuân…

Rồi những trận đánh liên tục diễn ra giữa ta và địch trên vùng đất Điện Bàn, Đại Lộc, Duy Xuyên, Non Nước – Hội An để “giành đất, giữ dân”. Những lá thư anh gửi cũng vì thế mà dần dẫn vắng bóng. Cuộc tấn công và nổi dậy Mậu Thân năm 1968, mặt trận 44 Quảng Đà đã tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực, binh khí kỹ thuật của địch tạo khí thế để năm 1969 tiếp tục tiêu diệt gọn đại đội biệt kích Mỹ trên đỉnh Bà Nà, tiểu đoàn biệt kích vùng tại sân bay Nước Mặn. Trong trận đánh này anh đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi nhớ thương cho gia đình, đồng đội, đặc biệt với chị – một mối tình trắng trong đành lỡ hẹn.

Nhận được giấy báo tử với dòng chữ “Hy sinh tại Mặt trận Quảng Đà”, thương nhớ anh, gia đình và đồng đội suốt bao năm mải miết, lặn lội đi tìm… Nhưng chiến trường xưa thì rộng, anh đã hoá thân vào lòng đất mẹ Quảng Đà; nơi ruộng lúa, bờ mương, rừng cây hay đô thị, dưới những công trình đang lừng lũng vươn cao. Dẫu tên anh chưa được một lần khắc lên bia mộ, nhưng máu xương anh cùng đồng bào, đồng chí đã góp phần xứng đáng cho ngày toàn thắng, nước nhà thống nhất, Bắc Nam sum họp, nhà nhà hạnh phúc.

Suốt năm tháng dài vật vã, đau xót… chị vẫn mòn mỏi chờ đợi trong vô vọng. Ngoài tuổi 40, thương chị, gia đình động viện mãi chị mới chịu lập gia đình. Đã bao mùa rừng trẩu thay lá rồi đơm bông, kết trái. Biết bao lần con ông xây tầng, làm mật. Chị vẫn neo đậu bên cánh rừng trẩu năm xưa, đau đáu nỗi nhớ thương, lắng đọng trong sâu thẳm kí ức. Lặng nghe tiếng thì thẩm, thổn thức của rừng trẩu như đang trở về miền xa thẳm… Ngày đó, hình bóng hai người đang níu giữ cành hoa trấu trắng ngần với lần hương thơm lất phất. Tuổi xuân của anh và tình yêu chớm nở đầu đời trong anh, vẫn thấp thoáng đâu đây giữa trời đất Nghĩa Đàn – xứ Nghệ, hương trầu vẫn lang thang phảng phất…đi tìm.

Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 12/2023

Nguyễn Đức Hải

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây