Thứ Hai, Tháng Bảy 22, 2024

ĐI TRONG HƯƠNG TRÀM 

1- 

Chúng tôi rời thành phố lúc mặt trời chưa dậy. Đến chân núi Bà Đen, mặt trời đứng bóng. Mây trắng như tấm lụa trắng vắt qua vai Núi Bà.

Núi Bà đây. Kỷ niệm 50 năm trước ập về. Ngày đó, trung đoàn 174 rút từ Long An về củng cố “xây dựng chính quy”. Tiểu đoàn 6 đóng quân dưới chân núi, cách “cửa khẩu “ Mỏ Công – Trại Bí không xa.

2- 

Nhà anh chị Hai Ninh – Sáu Sữa nằm trên đường mang tên vị Đại tướng lừng danh Lê Trọng Tấn. Đó là trang trại mơ ước của nhiều người. Người và xe tấp nập. Chị Sáu nói, anh chị về ở với nhau gần 30 năm nay chưa lần nào mời bạn bè nhiều đến thế. Nay anh Hai ( chồng chị Sáu ) vào tuổi 85 lại nhận Huy hiệu 65 tuổi Đảng nên tiện đó mời bạn bè. Anh đã từng làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh. Chị đã từng làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Long An. Chưa nói bà con dòng họ hai bên, bạn bè, đồng nghiệp biết bao nhiêu kể siết.

Tôi biết chị Sáu cỡ chừng nửa thế kỷ. Ngày ấy chị Sáu còn là cán bộ trẻ thuộc huyện uỷ Thủ Thừa (Long An). Chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4 năm 1975, đơn vị tôi được giao cắt đứt lộ 4 (nay là quốc lộ 1) giải phóng thị xã Tân An. Chị Sáu được biệt phái sang đơn vị bộ đội, làm Trung đoàn phó, trực tiếp chỉ huy lực lượng địa phương  chiến đấu. Thực ra lúc ấy, tôi chưa giáp mặt chị, chỉ nghe phổ biến thế. Mãi khi chị Sáu là bí thư huyện uỷ Thủ Thừa rồi Phó Chủ tịch UBND tỉnh Long An tôi mới gặp chị. Chị đưa chúng tôi thăm lại chiến trường xưa. Chiếc tác ráng như mảnh trăng non đưa chúng tôi luồn sâu trong kênh rạch của Đồng Tháp Mười, tôi mới được chị kể cho nghe về cuộc đời năm chìm bảy nổi của chị. Sau chuyến đi ấy tôi viết bài ký “Một thoáng hương tràm” bài được TBT Thiếu tướng Trần Công Mân duyệt đăng nhiều kỳ trên báo QĐND…

Sau này, chị em chúng tôi thường xuyên liên hệ với nhau, nhất là công việc xây đền thờ liệt sĩ ở Long Khốt (Vĩnh Hưng Long An) chiến trường xưa, nơi có trên 1000 đồng đội của chúng tôi nằm lại.

Đời tư chị Sáu chìm nổi. Sau tết Mậu Thân 1968 chị Sáu làm đám cưới với anh Kịch, chiến sĩ quân giải phóng. Chồng một nơi, vợ một nơi, anh Kịch hy sinh trong trận đánh biệt kích Mỹ. Cha chị Sáu là Phó Chủ tịch xã Thạnh Lợi hy sinh năm 1945 khi cướp chính quyền tại Bến Lức. Chồng chị hy sinh thời đánh Mỹ. Sáu nuốt nước mắt, dấn thân làm cách mạng….

3- Anh Hai Ninh đến với chị Sáu Sữa cách đây gần 30 năm. Đó là cuộc tình không chỉ đón nhận sự ngọt ngào, hạnh phúc như bao lứa đôi trên cõi đời này mà còn là sự sẻ chia, vơi đi nỗi đau. Anh Hai mất vợ, chị Sáu mất chồng, đến với nhau sau khi “rời nhiệm sở“ như là sự sắp đặt của đấng tối cao, vô hình.

 Chục năm gần đây, anh Hai Ninh mắc bệnh nan y, đôi mắt không còn nhìn rõ như trước. Chị Sáu luôn ở bên anh. Họ không chỉ chăm sóc, nương tựa vào nhau mà làm lụng như nông dân thực sự để có trang trại mà khiến nhiều người mơ ước trên vùng biên giới Tây Nam này.

Trong buổi họp mặt mừng nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng cũng là mừng sinh nhật lần thứ 85 như cô dâu chú rể, chị Sáu dắt chồng lên phát biểu. Đôi mắt anh Hai không nhìn rõ mọi người, nhưng giác quan thứ 6 nghe tiếng chân bước và giọng nói anh giới thiệu từng người. Họ là bạn bè, đồng đội, cấp trên, cấp dưới. Đại đa số đã nghỉ hưu. Một số đang tại chức, được giao trọng trách: UVBCH TƯ Đảng, bí thư, chủ tịch tỉnh; tướng lĩnh Tư lệnh quân khu, Sư đoàn trưởng…

Anh Hai Ninh phát biểu chừng hơn 30 phút. Đương nhiên nói “tay vo“ mà câu chuyện khúcchiết, có trước có sau. Anh cảm ơn đồng đội, đồng nghiệp, đặc biệt hai người vợ và đàn con cháu của anh. Chính họ là “đôi mắt ngọc “ của anh dẫn dắt anh đi cả cuộc đời.

Khép lại “bài diễn văn“ anh Hai Ninh nói 85 tuổi đời, 65 năm tuổi Đảng anh có 3 điều tự hào

Thứ nhất, 85 năm sống trên đời, anh đã sống xứng đáng như “trai thời loạn”, nước có giặc thì đi đánh giặc. Giặc tan tiếp tục học tập cống hiến hết sức mình cho dân cho nước.

Thứ 2, 65 năm theo Đảng, anh sống xứng đáng với danh hiệu đảng viên Cộng sản, tận trung với nước, hiếu với dân. Phấn đấu hy sinh đến hơi thở cuối cùng như lời hứa trước khi vào Đảng. Anh ước mình mạnh khoẻ, sống và làm việc để được nhận Huy hiệu 70 năm, 80 năm tuổi Đảng.

Thứ 3, như lời trao gửi thế hệ nối tiếp, anh Hai dặn những người kế tục hãy tu dưỡng rèn luyện, giữ mình. Sống trong sạch, liêm chính. Đặc biệt những người được giao trọng trách…

Chị Sáu Sữa không nói lời nào chỉ nhìn chồng phát biểu mà đôi mắt ngấn lệ. Không biết chị khóc vì thương anh Hai hay tràn dâng hạnh phúc.

Nhìn chị Sáu người phụ nữ sang ngưỡng tuổi bát tuần tôi hình dung ra cô gái Thủ Thừa năm xưa. Nhớ lại giọng hát chân chất, dạt dào của chị khi đưa chúng tôi thăm lại chiến trường xưa : “Gió Tháp Mười đã thổi thổi rất sâu. Có nỗi thương đau có niềm hy vọng …” 

Tân Châu, 5/7/2024 

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây