Thứ Năm, Tháng Năm 30, 2024
Trang chủThơĐẤT NƯỚC TÔI

ĐẤT NƯỚC TÔI

Trần Thế Tuyển

Đất nước tôi bốn ngàn năm đánh giặc

Từ Đồng Đăng đến mũi Cà Mau

Đất nước tôi những áng thơ bất tử

“Nam quốc Sơn hà, Nam đế cư.”

 

Bao lớp người hy sinh vì Tổ quốc

Bao bà mẹ mất con, vẫn ngóng đợi con về

Bao người vợ chờ chồng héo hắt

Bao con thơ mòn mỏi gặp cha.

 

Bao tráng sĩ từ mái tranh bước ra

Thân ngã xuống thành đất đai Tổ quốc

Hồn bay lên hoá linh khí Quốc gia.

 

Những địa danh bừng sử sách, thi ca

Những Thành Cổ, Ngã ba Đồng Lộc

Những Long Khốt, Đường 13, Xóm Ruộng…

Những nấm mồ liệt sĩ chưa biết tên.

 

Đất nước tôi, lịch sử bốn ngàn năm

Rưng rưng mỗi dòng sông, con suối

Các anh không về, đã bao mùa lúa mới

Bát canh cua, mẹ đợi chín tháng năm.

Thân biến thành đất đai Tổ quốc, héo ánh trăng

Hồn bay lên hoá mặt trời chói lọi

Các anh có nghe núi sông vẫy gọi

Tiếng mẹ ru thổn thức canh thâu:

 

Ầu ơ,

Các con về, còn con mẹ ở đâu?

Những Long Khốt, Đường 13, Xóm Ruộng…

 

Tiếng mẹ âm vang giữa đồng bằng sông Cửu Long gió lộng

Rừng Miền Đông, mùa lá rụng vàng khô

 

Đất nước tôi

Bốn ngàn năm đánh giặc làm thơ

Mỗi người dân đều trở thành chiến sĩ

Xin thắp nén hương thơm

Khi Xuân về, lặng lẽ

Tưởng nhớ hương hồn

Những LINH KHÍ QUỐC GIA!

Bài trước đó
Bài tiếp theo
Bài viết liên quan

LỜI RU

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây