Thứ Năm, Tháng Sáu 20, 2024
Trang chủThơCON SỐNG RỒI MẸ ƠI!

CON SỐNG RỒI MẸ ƠI!

Trần Ngọc Phượng

Con sống rồi, Mẹ ơi!

Anh hét vang trước dinh Độc Lập

Khi kết thúc chiến tranh

Biết bao người như anh

Đã reo lên khắp mọi miền đất nước

Trên đường tiến quân,

Đạn bom phía trước

Từ bên chiến hào,

Vừa vuốt mắt bạn thân

Hay trong rừng sâu,

Nơi chôn vùi tuổi xuân con gái.

 

Con sống rồi

Tưởng không ngày trở lại

Tưởng như thật như mơ

Đất nước reo vui đỏ rợp sắc cờ

Tiếng reo đầu tiên

Con xin dâng cho Mẹ

 

Và có lẽ phía bên kia cũng thế

Người lính hàng binh

Vất quân trang, vũ khí xuống đường

Cũng chắp tay gọi Mẹ

 

Mẹ ơi ! Mẹ ơi!

Tiềng reo vang vọng bốn phương trời

Mẹ Việt Nam rưng rưng nước mắt

Ngày con về, xóm làng xơ xác

Mẹ ôm chặt vào lòng

Như sợ con tuột mất

Con gục đầu vào Mẹ

Mà không dám reo vang.

 

Bao bà mẹ mất con

Bao người vợ mất chồng

Nước mắt nhòa bảng Tổ quốc ghi công

Khói nhang bay trên nấm mồ liệt sĩ

Ai biết hòa bình

Bao máu xương phải trả ?

Con của Mẹ sống rồi,

Mẹ ơi!

Bài trước đó
Bài tiếp theo
Bài viết liên quan

LỜI RU

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây