LINH KHÍ QUỐC GIA
Những chàng trai ra đi khi lúa trổ đòng
Hương lúa mới như cánh chim bay tới
Những chàng trai ra đi khi làng quê thiếu đói
Củ sắn nùi, cơm nắm mẹ trao.
Các anh không trở về ở lại giữa rừng sâu
Thân ngã xuống thành đất đai tổ quốc
Các anh không về quên mình
vì đất nước
Hồn bay lên hoá linh khí quốc gia.
Những chàng trai ra đi khi cây gạo trổ hoa
Hoa thắm đỏ như máu người ra trận
Những chàng trai ra đi bất tận
Cho lúa vàng trĩu hạt đất tầm tang.
Các anh không trở về cho xuân sang
Đất nước mình bình an, nắng mới
Các anh không về ngát thơm hương vối
Tóc mẹ già mây trắng xa xăm.
HH, 7-2024

TRANH KHÔNG LỜI
Thời gian thật quá vô tình
Bảy mươi năm ấy lung linh sắc mầu
Ngồi đây cho chị gội đầu
Hương nhu, lá bưởi, lá trầu…thân thương
Em đi khắp nẻo chiến trường
Tóc xanh nay đã pha sương bạc màu
Tóc chị mây trắng u sầu
Tám mươi năm mới gội đầu cho em.
Mẹ cười, mắt toả hương sen
Giản đơn hạnh phúc, thân quen đời người!

Hải Hậu, 7/2024
Em hoá thành nước non
Tưởng nhớ LS TVT
Ngày gia đình Việt Nam
Cả nhà đi tìm Em
Từ Tây Nguyên chót vót
Đến Tháp Mười ngát sen.
Em đi xa vời vợi
Nửa thế kỷ đã qua
Mẹ chúng ta vẫn đợi
Đón Em trở về nhà.
Em như vầng trăng khuyết
Vẫn vành vạnh toả lan
Em ơi em có biết
Giá trị của bình an.
Mọi người đang được hưởng
Cuộc sống này ấm êm
Bao nhiêu người ngã xuống
Nơi chiến trường đạn bom.
Ngày gia đình Việt Nam
Cả nhà đi tìm Em
Dẫu biết là mãi mãi
Em hoá thành nước non!
Đồng Tháp Mười tháng 7/2024
TRẦN BẢO TRÂN
