Thứ Hai, Tháng Mười Hai 4, 2023

Chim khách về hót đầu hè

Ngày bé tôi sống với làng, những năm gặt hái mùa màng bội thu, cây rơm rộn tiếng chim gù, mục đồng ríu rít chọi cù đánh khăng… Tôi thường nghe dưới đêm trăng, quạt mo bà vẫy chị Hằng xuống sân. Có con chim khách về gần, sáng ra nó hót mấy lần trước hiên. Ông tôi bảo đấy điềm thiêng! Chim khách báo có người hiền về thăm.

Quả nhiên một sáng hôm rằm, có chú bộ đội áo chằm bạc vai, trên tay một đôi nạng dài. Chú đi khấp khểnh phía ngoài triền đê. Bao nhiêu ánh mắt dồn về. Đồng lao xao gió bốn bề lao xao. Cô tôi gánh nước cầu ao, nghe dân làng mách chạy ào ra xem. Chồng cô ra trận mười năm. Cô tôi vò võ giấc nằm chênh chao. Cái năm mưa trút ngọn rào, đôi bờ Ngàn Phố trắng phau một dòng. Cô tôi ra đứng bờ sông, khóc thương nhớ chú ngấn dòng nước lên.

Chú hy sinh tận Tân Biên, nơi miền biên viễn đường lên Núi Bà. Giấy báo tử gửi về nhà. Cô tôi đổ quỵ suốt ba tháng liền. Bàn thờ chú khói nhang thiêng. Nụ cười di ảnh nét duyên binh nhì. Thanh xuân vồi vội qua đi, cô tôi thủ tiết chẳng đi lấy chồng. Đêm ngày cô vẫn trông mong, chú còn sống, sẽ vượt sông tìm về…

Chim khách về hót đầu hè, phép tiên đã hóa lời thề đoàn viên. Chú về khi lúa đồng chiêm, đã mùa khô khén khắp miền quê hương. Thì ra bom đạn chiến trường, còn chừa chú một con đường hồi sinh. Đêm hành quân qua bãi sình, chú đi trinh sát dính mìn trảng sâu. Cả tiểu đội máu một màu, thanh tân ngã xuống mái đầu còn xanh.

Từ trong thập tử nhất sinh, chú gặp cô gái dáng xinh người hiền. Cô làm công tác giao liên, cứu thương binh giữa trận tiền đạn bom. Cô cõng chú chạy về phum. Nhà cô ở giữa xanh um bìa rừng. Chú được sống, cô vui mừng, nhưng từ hôm ấy lừng khừng nhớ quên. Chẳng nhớ họ, chỉ biết tên, quán quê chỉ nhớ ở miền Ngàn Sâu. Đơn vị vắng chú đã lâu, ngỡ rằng chú đã ngủ sâu với rừng, gửi về mái ấm cố hương cái tin báo tử buồn thương ngút trời…

Chú về nối lại vòng đời, họ hàng nội ngoại muôn người cùng vui. “Đừng than phận khó ai ơi/ Còn da lông mọc còn chồi nẩy cây”… Chú về ấm lại hôm mai, cô tôi trẻ lại mười hai tuổi đời. Dẫu thân thể đã rã rời, khi vui chợt khóc khi cười lại đau. Thương vợ nói chẳng tròn câu, chú ngơ ngẩn với bờ ao góc vườn. Cô tôi chẳng tính thiệt hơn, ái ân chẳng ấm môi hôn chẳng nồng. Mười năm thủ tiết chờ chồng, đến ngày đoàn tụ váy hồng chẳng may. Chú về hao khuyết chân tay, nỗi niềm ấm lạnh chân mây góc trời. Cô tôi chẳng oán một lời, tháng năm tần tảo vun đời ươm xanh…

Cái hôm chim khách bay quanh, hót vang để báo điềm lành đoàn viên, đến nay đã mấy mươi niên, tôi còn đâu tuổi thần tiên thuở nào. Tôi về thăm lại ngọn rào, bờ sông cả sóng vỗ vào tháng năm. Tóc sương rối gió đêm rằm, triền đê tôi đứng tần ngần bóng mây. Mộ chú tôi cỏ mọc dày, chân nhang chen với cỏ may bên đồi. Chú nằm bên cạnh cô tôi, lời thề năm cũ mây trời giăng giăng. Quạt mo tôi vẫy chị Hằng, tiếng chim vỗ cánh bên hàng lao xao…

Dòng lưu bút tự hôm nào, chú mang ân nghĩa cô Đào giao liên. Cuộc đời quả có nhân duyên, dặm đường thiên lý mà nên nghĩa tình. Bao người vì nước hy sinh, hóa ngàn mây trắng thênh thênh biển trời. Tôi về thăm lại một thời, hồn thơ neo giữa đất trời Tân Biên. Ai còn nhớ, ai đã quên, giang sơn ai tạc mà nên hình hài. Xác thân đã hóa đất đai, hồn thiêng liệt sĩ tượng đài uy nghi. Càn khôn mấy nẻo thiên di, đường xưa in bóng người đi cuối rừng. Chân nhang hoa cỏ rưng rưng, khói nhang tụ giữa muôn trùng thiên thanh. Các cô các chú mãi xanh, hồn thiêng về hát bên nhành non tơ…

Tôi về thành phố làm thơ, gặp câu ân nghĩa bên bờ sông xanh, gặp người đi dệt duyên lành, đền ơn đáp nghĩa lòng thành tri ân; gặp con chim khách về gần, sáng ra nó hót mấy lần trước hiên. Tôi tin lại có điềm thiêng, tiếng chim kết nối người hiền quanh ta. Nghĩa tình như một khúc ca, hát lên ru ấm người xa chưa về. Chim khách về hót đầu hè, gọi ngôi nhà mới lối về ban mai…

Tản thơ của Phan Tùng Sơn

Bài viết liên quan

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập nội dung bình luận
Nhập tên của bạn

Bài viết phổ biến

Bình luận gần đây